(Review) Bệnh Yêu


Bệnh Yêu

Nhóm dịch: Bông-er
Đọc tại Tủ Sách Xinh Xinh

Giới thiệu Bệnh Yêu

Trọng sinh quay trở về năm lớp 11, khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong quãng đời ngắn ngủi của Mạnh Thính.
Lần này chắc chắn cô sẽ sống thật tốt.
Thực hiện lại ước mơ nhảy của mình.
Sẽ không để khuôn mặt mình bị hủy hoại chỉ vì lao vào biển lửa cứu em gái độc ác vô ơn, sẽ giữ gìn nhan sắc của mình.
Càng không dây vào Giang Nhẫn, thiếu niên ác ma sau này cầm dao giết người.
Sau đó vào mùa hè năm lớp 11 ấy, Mạnh Thính quay về lấy sách tiếng Anh.
Ở khúc ngoặt cầu thang, đám thiếu niên hư hỏng tụ tập hút thuốc.
Cô dừng lại không dám đi qua.
Nhưng không ngờ nghe thấy tiếng cười càn rỡ điên cuồng của tên côn đồ Giang Nhẫn: “Ông đây thích mẫu người thế nào à? Mẫu người giống Mạnh Thính đó.”
“Anh Nhẫn, không thể nào, hoa khôi trường học khó theo đuổi lắm.”
“Ông đây nhịn cả một đời.”
Sống vì cô, chết vì cô, hai tay nhuốm đầy máu tươi vì cô, phủi hết cát bụi trên bia mộ vì cô.
Lưu ý nhỏ: Nữ chính trọng sinh về thời còn đi học, chăm chỉ học tập, kiên trì với ước mơ của mình, phong cách truyện lạc quan ấm áp. Nam chính chỉ vì nụ cười của người đẹp mà không so đo gì. Nam truy nữ, hai người hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng nam chính vì quá thích nữ chính nên mặt dày, bá đạo tìm cách ở bên nữ chính, để rồi từng bước một rút ngắn khoảng cách giữa đôi bên.

Review Bệnh Yêu

💚 Kiếp trước Mạnh Thính vì biết ơn ba Thư mà hết lòng quan tâm Thư Lan – đứa em gái không cùng huyết thống, thậm chí vì bảo vệ Thư Lan mà bỏng nặng, bỏ lỡ kỳ thi đại học, ba Thư vì lao lực kiếm tiền chữa trị cho cô mà chết. Cuối cùng những tưởng có thể cố gắng sống tiếp thì lại bỏ mạng vào tay Thư Lan.
Truyện bắt đầu vào ngày đầu tiên Mạnh Thính trọng sinh. Được sống thêm một lần, Mạnh Thính có 3 quyết định chính:
Báo hiếu cho ba Thư.
Không bao giờ giúp Thư Lan nữa.
Tránh xa Giang Nhẫn, người từng theo đuổi cô suốt 1 năm và không lâu sau đó bị bắt vì tội giết người.
Mạnh Thính cố gắng tránh mặt Giang Nhẫn, không để cậu nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp dưới lớp kính râm của mình (mắt cô không tốt nên phải đeo kính chắn ánh sáng), nhưng chạy trời không khỏi nắng, dù vẻ ngoài cô có bình thường hay thậm chí bảo mình vừa mù vừa câm thì Giang Nhẫn vẫn thích cô như kiếp trước đã từng.
💚 Mạnh Thính và Giang Nhẫn khác nhau quá nhiều.
Mạnh Thính mồ côi cha mẹ, nhà lại nghèo, cô hiểu rằng muốn cuộc sống tốt hơn không cách gì ngoài chăm chỉ. Cô nỗ lực học tập và có thành tích đứng đầu khối 11, lại thêm tài múa ba lê và đàn dương cầm nên thường tham gia các cuộc thi lớn để kiếm tiền thưởng đỡ đần gia đình. Không chỉ học lực mà nhan sắc của Mạnh Thính cũng nức tiếng cả trường. Sau khi bỏ kính râm ra, Mạnh Thính lập tức trở thành Hoa Hậu giảng đường, là mối tình đầu trong mơ của mọi nam sinh.
Trái ngược với cô học sinh giỏi tiêu biểu Mạnh Thính, Giang Nhẫn tiếng xấu đồn xa. Cậu học tại ngôi trường ngay cạnh trường cô, nơi tập trung các cậu ấm cô chiêu ham chơi biếng học. Giang Nhẫn nhuộm tóc bạc, đeo khuyên tai, chạy xe máy, học hành thì ôi thôi dốt đặc cán mai, tính tình lại tuỳ hứng, hay nổi nóng, nhưng vì ba Giang Nhẫn giàu sụ nên không ai dám đắc tội với cậu. Có thể nói nhìn từ trên xuống dưới ngoài nhiều tiền thì không còn ưu điểm nào khác. Huống hồ cậu còn một khuyết điểm chết người nữa, cậu mắc “Chứng táo bạo”. Giang Nhẫn gặp vấn đề trong việc điều tiết cảm xúc, cậu không thể kiểm soát cơn giận của mình, khi phát bệnh mắt đỏ lên, cơ bắp căng chặt, nổi gân xanh, trong cơn nóng giận ra tay đánh người không biết nặng nhẹ, thậm chí có thể giết người.
Ngay từ lần gặp đầu tiên Giang Nhẫn đã biết Mạnh Thính không thích mình, bởi hỏi gì cô cũng không muốn trả lời, trêu cô thì cô không phản kháng cũng không bực bội, chỉ mong nhóm Giang Nhẫn nhanh nhanh đi. Ngày hôm ấy với Mạnh Thính mà nói nhạt nhoà không đáng nhắc tới, ấy thế mà Giang Nhẫn lại cứ nhớ mãi, cậu không hiểu sao cô ấy lại không thích mình đến thế, khinh thường học sinh yếu chăng? Cậu nghĩ thế. Giang Nhẫn không cam lòng, gặp Mạnh Thính lần nào bắt chuyện lần đó, cuối cùng sa vào lưới tình không thể thoát ra.
💚 Quá trình Giang Nhẫn theo đuổi Mạnh Thính đọc rất thích. Một chàng trai ngày thường ngang tàng kiêu ngạo như thế, đứng trước người mình yêu lại thay đổi đến lạ, vừa bá đạo, cố chấp lại vừa dịu dàng, e sợ. Giang Nhẫn tranh thủ mọi cơ hội để ngắm Mạnh Thính, biết cô ghét mình nên vừa dụ dỗ vừa cưỡng chế để được ở gần cô, thẳng thắn bày tỏ cảm xúc của mình, không sợ mất mặt cũng không ngại khó khăn, chỉ cầu một cái liếc mắt của mỹ nhân.
Nhiều đoạn đọc đáng yêu lắm. Như những lần cậu trêu Mạnh Thính quá đà làm cô tức phát khóc, thế là phải cuống quýt xin lỗi nhận sai. Hay như khi thấy người khác tặng Mạnh Thính một quả đào, cậu vội chạy đi mua trụi cây đào đem cả rổ tới tặng cô.
Giang Nhẫn thích cô ấy nhiều đến thế, nhưng ngoài nhóm bạn chơi chung thì cả hai trường đều không ai biết tên lưu manh Giang Nhẫn thầm yêu Mạnh Thính. Bởi cậu chỉ dám lén lút tìm cô, cậu biết bản thân mang nhiều tiếng xấu, sợ ảnh hưởng đến Mạnh Thính, sợ cô đã ghét cậu rồi nay càng ghét thêm nữa.
——-
Chàng trai dịu dàng nói:
“Thính Thính, tôi chưa từng gọi cậu như thế, cậu luôn ghét tôi. Lòng tôi thầm gọi tên cậu ngàn lần vạn lần, nhưng nhìn vào sự chán ghét trong đôi mắt cậu, tôi nói không nên lời.”
“Mùa hè nằm ấy cậu cùng em gái tan học, tôi và Hạ Tuấn Minh chạy xe qua hẻm nhỏ. Cậu bảo em cậu rằng, Giang Nhẫn không tốt, đừng thích cậu ta. Nhưng mà Thính Thính à, Giang Nhẫn có thể rất tốt, vì cậu mà ngày một tốt hơn.”
——
💚 Tình yêu của Giang Nhẫn không chỉ là vài lời ngon ngọt đầu môi, mà cậu dùng hành động để nói cho Mạnh Thính biết cậu nghiêm túc đến chừng nào.
Cậu sợ Mạnh Thính chê áo mình ám mùi thuốc lá nên đã cai thuốc, sợ cô nghĩ mình như tên côn đồ nên đi nhuộm lại tóc đen, vì muốn học cùng Mạnh Thính mà căng mắt ra đọc sách, dù với cậu sách vở như vẽ bùa, đọc không hiểu nổi. Có lần Giang Nhẫn vì cô mà mất ngủ mấy đêm học thuộc làu mười mấy bài thơ, điều này làm Mạnh Thính nhìn cậu với con mắt khác, cũng làm người đọc là mình cảm động, bởi với Giang Nhẫn, ngồi đọc thứ cậu không thích rất không dễ dàng.

Mạnh Thính đứng ngoài cửa nhìn Giang Nhẫn.
Cô biết chứng táo bạo là gì, theo lý thuyết “Chứng táo bạo là biểu hiện khiếm khuyết của tâm lý, trong trường hợp nhất định mà bản thân chịu bất lợi sẽ bị kích thích, nổi trận lôi đình.”
Trường hợp bệnh tình đặc biệt nghiêm trọng còn rất hiếm gặp.
Khi còn nhỏ cậu có bệnh tăng động. Các bạn học khác đều ngoan ngoan nghe giáo viên giảng bài, chỉ có cậu ngồi yên không được, cảm thấy rất khó chịu.
Cho nên ngay từ bé thầy cô đã không thích cậu.

“Mạnh Thính”. Cậu cười nói, “Lần này tớ thật sự không hút thuốc lá.”
Giọng cậu dịu dàng: “Tớ sẽ cố gắng học tập, chờ thi được 538 điểm, sẽ tới học ở ban của cậu.”
“Tớ cũng không đánh nhau, còn bệnh của tớ… bác sĩ nói sau này sẽ khoẻ.”

💚 Về Mạnh Thính, Giang Nhẫn từng nghĩ rằng, cô như một chú chim cô đơn, nếu có người nguyện ý bảo vệ cô, cô sẽ xem xét được hay không, nhưng nếu họ đi rồi, cô vẫn hạnh phúc sống tiếp cuộc đời mình và giương cánh bay về phương xa.
Đúng thế, Mạnh Thính là một cô gái rất tự lập và có nguyên tắc. Cô dịu dàng, bao dung và đơn thuần, sống có quy củ, coi trọng chữ tín, đặt nặng ơn nghĩa.
Mạnh Thính thực sự đẹp người đẹp nết, cô ít khi giận ai, không thù vặt, khi ghét ai đó, Mạnh Thính sẽ chọn cách làm lơ họ, loại bỏ họ ra khỏi cuộc sống của mình thay vì trả đũa hay ghim thù. Cũng bởi thế mà Giang Nhẫn càng khó theo đuổi cô, bởi Mạnh Thính đã nhận định cậu là người xấu, thích cô chỉ vì ham chơi nhất thời, có thành kiến sâu nặng với cậu, mãi đến nửa truyện cô mới đáp lại tình cảm của Giang Nhẫn.
Tuy mềm mại là thế, nhưng Mạnh Thính cũng không phải tiểu bạch thỏ ngu ngốc, cô nhạy cảm với ác ý của người khác, đặc biệt là đàn ông, lương thiện nhưng cũng sẽ không để người khác tuỳ tiện ức hiếp mình.
Bởi tuổi nhỏ mất cha, chưa thành niên lại mất mẹ nên Mạnh Thính rất hiểu chuyện, nhìn cô như dễ gần nhưng trong lòng lại xa cách. Cô không muốn, cũng không nghĩ rằng mình có quyền dựa dẫm vào ai, cho đến khi gặp Giang Nhẫn cô mới dám nói rằng mình tủi thân, mới dám làm nũng.

Khi còn nhỏ cô được nghe rất nhiều lời khen, họ bảo cô là Công chúa nhỏ, nhưng người thật sự xem cô như Công chúa chỉ có mình Giang Nhẫn.

Và khi mở lòng ra với Giang Nhẫn rồi, Mạnh Thính mới nhìn thấy hết cái tốt của cậu, cô cũng nhìn thấu được Giang Nhẫn của kiếp trước – người mà tưởng chừng chỉ yêu cô hời hợt, sau lại lầm đường lạc lối.
💚 Bệnh yêu, từ tên truyện đã nói lên sự bất thường ở mối tình này. Giang Nhẫn yêu Mạnh Thính điên cuồng, có thể vì Mạnh Thính hoá thiên thần, cũng dám vì cô mà đoạ thành ác quỷ. Giang Nhẫn cố chấp đến kỳ cục, bởi thế đời này cậu chỉ có thể yêu một người, không cách nào quên được. Phía sau vẻ ngoài kiêu ngạo bất cần của Giang Nhẫn là nỗi tự ti sâu nặng, cậu biết mình “đũa mốc mà chòi mâm son”, từ bé cậu đã quen với việc người ta không thích mình, nên cậu một mặt ở bên Mạnh Thính, một mặt lại ngày đêm lo sợ mất đi cô.
Những đoạn miêu tả sự tự ti của nam chính mang lại nhiều cảm xúc. Khi đọc truyện, mình rất thích các sự bất bình thường trong tâm lý nhân vật, nên bộ này dù còn vài khuyết điểm, mình vẫn đánh giá cao.
“Vì em, dám lao ngục cả đời, cũng dám giết người phóng hoả.”
Nói đến điểm trừ, cái “cấn cấn” to nhất của Bệnh yêu là nâng nữ chính hơi quá. Nhan sắc phải gọi là đẹp như tiên trên trời, ai thấy cũng sửng sốt, nên khi đọc mình thường lấy ảnh Son Ye Jin lúc trẻ ra ngắm để hình dung ra nữ chính (cũng lạ, đọc cổ đại thì miêu tả nữ đẹp cỡ nào mình cũng thấy ổn, hiện đại mà đẹp quá lại thấy cấn). Nói chung nữ chính là con cưng tác giả nên dù có gặp khó khăn hay ở đoạn ngược nữ nho nhỏ nửa sau truyện cũng không thấy buồn đâu.
Nhắc nhẹ: ở nửa đầu truyện có tình tiết “tiểu tam”. Mình cảm thấy không sao nhưng nói trước để tránh có người đọc xong bực. Cụ thể là tầm chương 30 nam chính hiểu lầm nữ chính có bạn trai, nữ chính không muốn dính dáng gì tới nam chính nữa nên cũng để mặc cậu này hiểu sai. Thời gian đầu nam chính bỏ cuộc, sau nhịn không được vẫn đến tìm nữ chính, muốn nữ chính cho cậu ấy một cơ hội. Chính cậu cũng thầm nghĩ rằng bản thân thật “tiện”, không biết xấu hổ.
Mình thì thấy không sao cả, vì mình thích nam chính từ đầu và nữ chính cũng không hề có bạn trai. Dù sao cả quá trình theo đuổi ngược tâm nam chính, nữ chính ngoài sợ ra thì cũng không chịu thiệt. Nói thêm là nếu đặt ở trường hợp ngược lại phía nữ hành động tương tự như vậy thì mình không chấp nhận được. Tại sao? Bởi lúc này nữ chính là người chịu chỉ trích, đánh mất tự trọng, nằm kèo dưới so với nam chính.
Nếu bạn bỏ qua được điểm này giống mình, thì mời bạn thưởng thức truyện Bệnh Yêu – tình yêu học đường vừa chua vừa ngọt, khúc chiết nhưng đáng yêu. Không nhiều triết lý nhân sinh, không sâu lắng hay nặng nề, đơn thuần đọc để tìm niềm vui.

Nguồn: Hội Nhiều Chữ

Để lại một bình luận


Có 6 bình luận